Logo partner








Typical Partners
QTC Law Firm:
VIETTEL
Telecommunications Corporation Army
VPBANK
Joint Stock Commercial Bank of China Business enterprises outside Vietnam
VIETCOMBANK
Vietnam Bank for Foreign Trade
VFF
Vietnam Football Federation
MoFA
Diplomatic Service Bureau, Ministry of Foreign Affairs of Viet Nam
MOJ
The Department for International Law, Department of Justice
VINACAFE
Coffee Corporation Vietnam
CIEM
Research Institute of Central Economic Management
Minh Trung Co., LTD.
Minh Trung Co., Ltd
Toàn Mỹ
Energy Corporation toan my
VENTURE MAIAYS@ VN FOOD JS Co.
Confectionery Joint Stock Company Vietnam food Maiays @
Thanh Phong Co., Ltd
Thanh Phong Co., Ltd.
Google Map

 

Thứ bảy, 8/10/2011 | 08:48 GMT+7 
You're in

Latest News

Popular

Châu Á 2014 - đấu trường giữa các nước lớn

vi
Châu Á năm 2014 là đấu trường cạnh tranh ảnh hưởng quyết liệt giữa các cường quốc do đây là khu vực liên đới lợi ích của đa số các trung tâm quyền lực thế giới.

Châu Á năm 2014 xuất hiện xu hướng tăng nhiệt tại một loạt điểm nóng trong khu vực, từ các tranh chấp chủ quyền tại Hoa Đông, đến Biển Đông, rồi xung đột biên giới trên bộ Trung - Ấn. Xu hướng này cho thấy những bước dịch chuyển chiến lược trong thế cạnh tranh ảnh hưởng của các cường quốc tại khu vực.

Song song với đó là sự ra đời của một số định chế đa phương mới, cũng như sự tăng cường hoạt động của các định chế cũ, cho thấy xu hướng hợp tác không thể đảo ngược bởi sự đan xen lợi ích giữa các quốc gia. Đây cũng là một quá trình tái tập hợp lực lượng trong bối cảnh tương quan sức mạnh trong khu vực đang thay đổi.

Cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc

download-7634-1417603919-9870-1419239592

Mỹ và Trung Quốc là hai nhân vật chính trong cuộc cạnh tranh quyền ảnh hưởng tại châu Á - Thái Bình Dương. Ảnh: US News

Theo các nhà phân tích, Mỹ và Trung Quốc là hai nhân vật chính, với những toan tính chiến lược có tác động mạnh mẽ trong cuộc cạnh tranh giành quyền ảnh hưởng tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

"Phần lớn các vần đề của châu Á năm nay xoay quanh cạnh tranh chiến lược Mỹ - Trung. Bắc Kinh muốn đẩy đối thủ ra khỏi khu vực, trong khi Washington tăng cường gấp bội sự hiện diện của mình tại đây", Foreign Policy dẫn lời ông Daniel Twining, cựu chuyên gia thuộc nhóm hoạch định chính sách của Bộ Ngoại giao Mỹ, bình luận.

Từ góc độ của Mỹ và các quốc gia trong khu vực, hành động của Trung Quốc trong năm nay trái ngược với các tuyên bố về xây dựng mối quan hệ mới giữa các nước lớn hay chính sách thân thiện với nước láng giềng mà Bắc Kinh thường nói đến.

Cụ thể là các tàu tuần duyên nước này ngăn cản tàu tiếp tế của chính phủ Philippines ở một bãi san hô tranh chấp trên Biển Đông vào tháng 3. Bắc Kinh cũng thúc đẩy xây dựng trái phép các đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa. Cao điểm nhất là việc nước này bất chấp luật pháp quốc tế, đặt giàn khoan Hải Dương 981 nằm sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam hồi tháng 5.

"Các hành động của Trung Quốc dấy lên mối quan ngại lớn. Các nước cho rằng việc làm của Bắc Kinh không phải dựa trên cơ sở quan hệ cùng thắng, mà giống như hành vi của một cường quốc thế kỷ 19, hy sinh lợi ích của các nước láng giềng để tăng cường an ninh cho bản thân", tiến sĩ Stephen Hadley, giám đốc Viện nghiên cứu Hòa bình, cho biết.

Tuy nhiên, từ góc độ của Trung Quốc, những hành động trên được cho là nhằm đối phó với việc Washington thúc đẩy chiến lược "xoay trục về châu Á" - điều mà Bắc Kinh xem như cach để Mỹ bao vây, kiềm chế mình. Trong chuyến công du hồi tháng 4, Tổng thống Barack Obama đã tỏ thái độ ủng hộ mạnh mẽ đồng minh Nhật Bản và Philippines, hai quốc gia đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc.

Nhật Bản cũng là cường quốc có tham vọng cạnh tranh ảnh hưởng tại Đông Á, đặc biệt khi phải đối diện với sự trỗi dậy không ngừng của Trung Quốc cũng như căng thẳng xoay quanh tranh chấp Senkaku/ Điếu Ngư và vấn đề lịch sử.

Sự kiện nội các của Thủ tướng Shinzo Abe diễn giải lại quyền phòng thủ tập thể hồi tháng 7, cùng với việc liên minh cầm quyền do ông Abe đứng đầu thắng lợi trong kỳ bầu cử Quốc hội vừa qua, đã mở đường cho tiến trình thảo luận sửa đổi Hiến pháp Hòa bình và tăng cường sức mạnh quân sự. Điều này tạo tiền đề cho Nhật Bản chuyển mình từ một cường quốc kinh tế sang một cường quốc chính trị - quân sự.

Tokyo đang thực hiện đường lối ngoại giao tích cực hơn trong quan hệ với các cường quốc và định chế khu vực khác. Nhật Bản thắt chặt quan hệ ngoại giao, hợp tác quân sự và kinh tế với các nước ASEAN khi căng thẳng tại Biển Đông tăng cao. Nhật Bản cũng đã nâng cấp quan hệ với Ấn Độ, quốc gia cũng đang có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc, lên mức "đối tác toàn cầu chiến lược đặc biệt".

Tại Nam Á, chuyến thăm của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tới Ấn Độ hồi tháng 9, được kỳ vọng tạo ra lợi ích kinh tế cho hai cường quốc mới nổi, nhưng hai nước vẫn nhìn nhau đầy nghi ngại do các vấn đề an ninh và tranh chấp biên giới.

Ngay trước thềm chuyến công du, hàng trăm binh sĩ Trung Quốc tiến vào cao nguyên Ladakh phía tây Ấn Độ, nơi cả hai nước đều tuyên bố chủ quyền, dẫn đến tình trạng đối đầu giữa hai quân đội trong suốt ba tuần.

New Delhi cũng lo ngại trước sự hiện diện không ngừng gia tăng của Bắc Kinh tại Nam Á bằng cách hỗ trợ xây dựng một loạt cảng, nhà máy điện và cung cấp vũ khí. Nước này không ngừng mở rộng hợp tác với Sri Lanka, Maldives và các quốc gia khác, nhằm thực hiện hóa chiến lược Con đường Tơ lụa mới, uy hiếp địa vị chủ đạo của Ấn Độ.

Hợp tác hay tái tập hợp lực lượng

7-APEC-5370-1419239592.jpg

Hội nghị APEC hồi tháng 11 chứng kiến quá trình tái tập hợp lực lượng giữa các cường quốc, thông qua một loạt hợp tác kinh tế và sự ra đời của định chế tài chính mới. Ảnh: SCMP

Châu Á năm 2014 chứng kiến một loạt xu hướng hợp tác song phương và đa phương mới, có tác động sâu rộng đến cục diện khu vực. Trong đó, được chú ý nhiều nhất là "cái bắt tay" chiến lược giữa Nga và Trung Quốc, thông qua các thỏa thuận hợp tác khí đốt trị giá hàng trăm tỷ USD, các cuộc tập trận chung, cùng loạt hợp đồng mua sắm vũ khí mới.

Sức ép hiện tại từ các lệnh trừng phạt và nỗ lực cô lập Nga của phương Tây, cộng với tham vọng tăng cường sức ảnh hưởng trong khu vực của Trung Quốc đang đẩy Moscow và Bắc Kinh vào vòng tay của nhau. Hai nước đang xây dựng mối quan hệ đồng minh tạm thời và một hiệp ước quân sự chung ngày càng trở nên hấp dẫn.

"Tình hình đang phát triển theo hướng đó. Nga hiện rơi vào một vị trí khiến nước này quan tâm đến việc tìm kiếm một khối quân sự bảo đảm hơn bao giờ hết", ông Alexander Salitsky, chuyên gia của Viện Kinh tế Thế giới và Quan hệ Quốc tế Moscow, cho biết.

Vấn đề lịch sử từ Thế chiến thứ hai và tranh chấp đảo Dokdo/Takeshima là hai rào cản lớn nhất trong quan hệ Nhật Bản - Hàn Quốc, nhưng đây cũng được cho là kẽ hở để Trung Quốc tăng cường hợp tác với Seoul, nhằm lôi kéo và phân hóa hệ thống đồng minh của Mỹ trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Trong các chuyến thăm lẫn nhau của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye, hai nhà lãnh đạo đều lên tiếng chỉ trích thái độ của chính phủ Nhật Bản trên vấn đề lịch sử. Chuyến thăm Bắc Kinh nhân Hội nghị APEC hồi tháng 11 của bà Park cũng đánh dấu sự kết thúc của quá trình đàm phán hiệp định tự do Trung - Hàn, tạo điều kiện để thương mại song phương đạt mức 300 tỷ USD trong năm 2015.

"Trung Quốc nên liên kết với Hàn Quốc và đây sẽ là xu hướng phát triển trong tương lai", Giáo sư Diệm Học Thông, viện trưởng Viện nghiên cứu Quan hệ Quốc tế thuộc Đại học Thanh Hoa, bình luận. "Điều này sẽ trung lập một đồng minh của Mỹ, và Trung Quốc cũng sẽ có thêm bạn trên các vấn đề liên quan đến Nhật Bản".

Quân bài kinh tế cũng được Bắc Kinh vận dụng trong quan hệ với Australia, một đồng minh quan trọng khác của Mỹ. Trong Hội nghị thượng đỉnh G20 vừa qua, lãnh đạo hai nước thông báo đã hoàn tất một hiệp định tự do thương mại sau 10 năm đàm phán.

Năm 2014 cũng đánh dấu quyết định thành lập Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) gồm 21 quốc gia thành viên. Đây định chế tài chính mới do Trung Quốc đề nghị và bỏ một nửa vốn (50 tỷ USD), nhằm thúc đẩy hợp tác kinh tế đa phương châu Á - Thái Bình Dương.

Tuy nhiên, giới quan sát cho rằng AIIB là bước đi chiến lược của Bắc Kinh nhằm thách thức địa vị của Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB), do Nhật Bản đứng đầu, từ đó cạnh tranh sức ảnh hưởng với Mỹ và đồng minh. Đây cũng giải thích cho việc Washington nỗ lực thuyết phục Australia và Hàn Quốc không tham gia vào AIIB, mặc dù hai nước trên có quan hệ hợp tác kinh tế chặt chẽ với Trung Quốc.

"Đây có thể được coi là biểu hiện của chủ nghĩa Monroe mang màu sắc Trung Quốc. Trung Quốc đang kêu gọi các quốc gia châu Á xây dựng một nhận thức chung của khu vực, nhưng không bao gồm Mỹ và Nhật Bản", tiến sĩ Yoichi Funabashi, chủ tịch Quỹ Tái thiết Nhật Bản, đánh giá. Chủ nghĩa Monroe do Tổng thống Mỹ James Monroe đưa ra vào năm 1823, yêu cầu châu Âu không can thiệp vào vấn đề của châu Mỹ, nơi Washington chiếm vị thế chủ đạo.

Những biến động chính trị tại châu Á năm 2014 cho thấy xu hướng tái tập hợp lực lượng giữa các cường quốc nhằm cạnh tranh sức ảnh hưởng, đặc biệt là giữa Mỹ và Trung Quốc. Đây là cuộc chạy đua giữa một cường quốc mới trỗi dậy muốn thay đổi trật tự hiện hành và một siêu cường muốn duy trì nguyên trạng.

Mặc dù vậy, giới học giả cho rằng cuộc chạy đua Mỹ - Trung ngày nay khác với thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Sự tập hợp lực lượng diễn ra không theo một trận tuyến hay hệ ý thức rõ ràng nào, mà căn cứ theo lợi ích đậm tính thực dụng. "Các quốc gia châu Á khác sẽ phải thích nghi và cân bằng quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc, nhưng cũng cảnh giác trước khả năng hai cường quốc bão hòa lợi ích và đi vào thỏa hiệp, có thể sẽ bất lợi với các nước nhỏ hơn", chuyên gia Daniel Twining kết luận.

Đức Dương

 

VN, RoK conclude FTA negotiations

vi

President of the Republic of Korea (RoK) Park Geun-hye and Prime Minister Nguyen Tan Dung hailed the conclusion of negotiations for a bilateral free trade agreement (FTA) as an important event in their countries’ trade relations. 

emoticon

Prime Minister Nguyen Tan Dung and RoK’s President Park Geun-hye witness the signing of the Vietnam-RoK Free Trade Agreement__Photo: Duc Tam/VNA

 

The FTA, which covers the trading of goods and services, investment, intellectual property, food hygiene and safety, rules of origin, customs facilitation, trade defense, technical barriers to trade, e-commerce, institutions and law, and economic cooperation,  would help increase two-way trade to USD 70 billion by 2020 and bring the strategic partnership between the two countries to a new height, they agreed during Dung’s three-day visit to the RoK which concluded on December 12.

PM Dung asked the RoK Government to encourage both big corporations and small- and medium-sized enterprises to invest in Vietnam, especially in hi-tech and support industries, electronics, manufacturing and processing industries, energy and infrastructure development in industrial parks.

President Park Geun-hye reiterated that the RoK regarded Vietnam as its top partner in its policy of official development assistance, pledging to prioritize infrastructure, green growth and human resources projects.

Both leaders agreed that recent sharing of strategic benefits and political trust between the two countries laid an important foundation to expand bilateral ties, contributing to peace, stability, cooperation and development in the Asia-Pacific region.-

Theo vietnam investment review
 

Enterprise seals no longer required

vi

(Theo Vietnam investment review)

In an interview granted to the Đầu tư (Investment) Newspaper, Nguyen Van Phuc, Vice Chairman of the National Assembly’s Economic Committee, proposed the Government not to compel enterprises to use their seals.

emoticon

Export garment production in limited liability company 888 (Thanh Hoa province)__Photo: Dinh Hue/VNA

As regulated in the draft Amended Law on Enterprises, an enterprise must have its own seal like an asset of the enterprise. Does this mean an enterprise is required to have a seal for its operation?

An enterprise must have its own seal but needs not to put this seal to all documents, papers, dossiers and contracts. The Government will detail this issue when guiding the Amended Law on Enterprises.

International organizations, particularly the International Finance Corporation, affirm that Vietnam’s business environment ranking will be much improved if the country simplifies its procedures on enterprise seals. Enterprises have the right to own seals, but are not compelled to use them in all cases.

So the seals are no longer needed for enterprises?...


* Only subscribers can access the rest of this article.

 

Thứ sáu, 19/12/2014 | 22:14 GMT+7 Chia sẻ bài viết lên facebookChia sẻ bài viết lên twitterChia sẻ bài viết lên google+| Hai học sinh bị bắt vì chế tạo pháo

vi

(vnexpress)

Ngoài giờ học, hai học sinh lớp 12 rủ nhau ra ngôi nhà hoang để chế tạo pháo. Mẻ đầu tiên thành công, chúng mang bán và bị công an bắt.

Thượng tá Mai Chiến Thắng, Phó trưởng công an thành phố Vinh (Nghệ An) cho biết đơn vị đang tạm giữ hình sự Nguyễn Hải Triều (17 tuổi) và Nguyễn Đình Mãi (18 tuổi, đều là học sinh THPT) để điều tra hành vi chế tạo trái phép vật liệu nổ.

Theo cơ quan điều tra, sẩm tối 18/12, tại xã Nghi Kim, thành phố Vinh, cảnh sát bắt quả tang Triều và Mãi đi taxi mang theo 23 kg pháo quả. Cả hai khai đang trên đường mang hàng đi bán.

Khám xét một ngôi nhà bỏ hoang tại xã Nghi Ân, cảnh sát thu thêm 2 kg thuốc nổ, và gần 4 m dây dẫn cháy. Triều và Mãi thừa nhận sau giờ học trên lớp đã rủ nhau mua vật liệu mang về ngôi nhà này để chế tạo pháo. Mẻ hàng đầu tiên, hai nam sinh chế tạo thành công nhưng không ngờ bị bắt.

Hải Bình

 

Revised Law on Courts: Why term of office of judges should be extended

vi

(Theo vietnam investment review)

Dinh Thanh Phuong, LL.M
Nguyen Thi Hang Diem Mi
Law Faculty, Can Tho University

The Politburo’s Resolution No. 49/NQ-TW of June 2, 2005, on the Judicial Reform Strategy through 2020, affirms that adjudication is central to judicial activities. The efficiency and effectiveness of adjudication are the most convincing reflection of those of judicial activities. Judges assume the central role in adjudication. The Law on Organization of People’s Courts is currently under revision to be compliant with the new Constitution and to meet the requirements of the judicial reform. Improving the quality of adjudication activities of judges is now an issue of high concern. To achieve this goal, in addition to upholding professional qualification requirements, the improvement of legal provisions on judges is quite necessary. Along with selection and appointment criteria, current regulations on judges’ term of office have a significant impact on the quality of their adjudication activities.

emoticon
Presiding judge Nguyen Quang Vinh opens the court hearing for the land-related murder attempt case in Tien Lang district, Hai Phong city __Photo: Doan Tan/VNA


 

Current role, position and term of office of judges

According to Article 3 of the 2002 Law on Organization of People’s Courts and Article 1 of the 2002 Ordinance on Judges and Assessors of People’s Courts (amended in 2011), judges are those appointed in accordance with law to conduct adjudication and perform other jobs under court jurisdiction.

Judges hold a central and irreplaceable position in adjudication activities. Presiding over court hearings, judges are always the central actor in the adjudicative process. All proceedings at a court hearing are started and ended by judges. Whether the steps of the adjudicative process are taken in due course or are closely interconnected depends on judges’ skills of administering a court hearing. As the conductor of a court hearing, a judge would ensure that procedure participants properly comply with regulations on their rights and obligations in finding the truth of the case.

Judges and assessors make up a trial panel, which is competent to make the final ruling over a case. However, unlike assessors, judges’ role in a trial panel is irreplaceable. For example, in the criminal procedure, the presence of assessors is compulsory only at first-instance court hearings[1]. At appellate court hearings, assessors would be present only when necessary[2]. In the civil procedure, assessors attend only first-instance court hearings, while appellate court hearings are conducted by judges only[3].

Pursuant to current law, the term of office of a judge is five years from the date of his appointment[4]. This provision has a positive significance to judges’ competence and performance. The limited term of office of judges is a key motivation that drives them to keep learning and improving their professional qualifications and capabilities, improving and preserving their moral qualities, and fulfilling their adjudicative mandate in order to be reappointed for another term[5]. Given such short term, the opportunity for reappointment would not be guaranteed if a judge fails to train himself and gain more practical experiences. The term of office of judges is therefore in place to remind them of focusing on their adjudication quality and limiting mistakes. In the meantime, it also serves as a basis for removing incompetent and irresponsible judges.

Necessity to extend judges’ term of office

Beside its advantages as mentioned above, judges’ fixed term of office also shows irrationalities and causes negative consequences to individual judges and adjudication activities of courts. In revising the Law on Organization of People’s Courts, the National Assembly should take into consideration the extension of judges’ term of office and a possible step further toward lifetime appointment. The extension would help address the limitations of the current five-year limit and, with some reasonable adjustments, make judges able to serve better. Furthermore, longer or life terms of office for judges would bring about positive changes in adjudication activities.

Rationale for extension of judges’ term of office

Firstly, under current law, when their term of office expires judges would be reappointed if selected by the Judge Selection Council. On the contrary, if not selected, they would not be reappointed and have to transfer to other positions or other professions. In fact, judges would be automatically reappointed as long as they make no professional mistakes. The Supreme People’s Court’s Department of Organization and Personnel has so far based itself on the percentage of judgments quashed and corrected as an important criterion for review and consideration of judge reappointment[6]. Generally, judges would not be reappointed only when they are physically unfit for their job, fail to fulfill their duty, morally and politically unqualified, professionally incompetent, and especially have an excessive percentage of their judgments quashed or corrected. Otherwise, judges would remain in office for the rest of their working life.

In case life terms apply, a judge is still subject to removal from office if he “is physically unfit for the job, fails to fulfill the duty, morally and politically unqualified, professionally incompetent, and has an excessive percentage of judgments quashed or corrected”.

Either way, as the reasons for a judge to continue his/her job do not differ, the selection of judges for reappointment is exactly the same as the consideration and evaluation for removal from office of judges.

Secondly, adjudication is a unique job in the procedural process. In the name of the State, a judge tells right from wrong and rules a person guilty or not. This job thus requires high competence and firm experience and skills. To prepare themselves for the job, judges need time to accumulate practical experience, improve their professional capabilities and moral qualities. Therefore, definite terms of office for judges are not needed.

In addition, based on relevant regulations and taking into consideration their professional title, it can be asserted that judges are civil servants rather than cadres. According to Clause 1, Article 4 of the 2008 Law on Cadres and Civil Servants, a cadre is a person elected, approved or appointed to hold a post or title for a definite term of office. The Law does not specify any terms of office for civil servants. Article 7 of Government Decree No. 06/2010/ND-CP of January 25, 2010, defines judges as civil servants in the system of people’s courts and holders of a professional title rather than a termed post. A regulation on definite terms of office for civil servants who are judges would lead to an unequal treatment among civil servants. Why can other civil servants, for instance, experts of People’s Committees’ offices, be sure of their seats for life, while judges cannot?

The above analysis has demonstrated that the regulation on a definite term of office for judges does not make any sense because term-based appointments and lifetime appointments are the same, and the application of a definite term of office to judges as civil servants is incompliant with the law on cadres and civil servants.

The regulation on a definite term of office for judges has even in some cases had negative consequences that seriously affect the objective and fair adjudication by courts.

Independence of judges

Independent trial is a principle of utmost importance that decides whether or not a judgment is objective, against a right person and for a right crime. An independent judge is expected to conduct trial in an objective and impartial manner without being influenced, induced, coerced, threatened or intervened by any entity. The current application of a definite term of office makes judges very difficult to stick to this principle. Specifically, the five-year term is resulting in a reality that judges are not fully dedicated to ensuring the objectivity and independence of courts. In fact, judges would do anything, especially “lobbying” among persons from other organizations who are members of the Judge Selection Council, for their reappointment. This means that judges are influenced by those persons who vote to select them and cannot maintain their independence in trial under such influence. This is the reason for the current provision that judges must be subject to appointment instead of election as previously provided in Article 129 of the 1980 Constitution. The appointment of judges is made by an individual rather than a collective. Specifically, the President appoints judges of the Supreme People’s Court and the Chief Justice of the Supreme People’s Court appoints judges of local courts. However, the present term-based appointment of judges has created “a dependency of judges on members of the Judge Selection Council, especially at the times of appointment and reappointment. Many legal experts and judges have pointed out that the five-year term is too short to ensure the independence of judges because rather than adjudicating justly and obeying the law only a judge might behave in a way that is most favorable for his reappointment.

Problem of bribery

As analyzed above, when a judge’s five-year term comes to an end with no mistake recorded, he will be reappointed. This creates an opportunity for persons with the competence to reappoint judges to ask for bribes. This reality has resulted in serious consequences such as consolidation of personal power, offering of bribes for the purpose of getting reappointed, and likelihood of judges to become professionally weaker and morally degraded.

Benefits of extended term of office

We find it necessary to extend the term of office of judges to 10 or 20 years, or even lifetime. The extension would at the same time help address shortcomings and bring about positive changes such as more independent judges, fewer bribes, better use of judges’ adjudicative experience, time and money saved from less frequent reappointments.

With extended terms or life term, judges can avoid the concern of whether they would get reappointed and get rid of influence from outside, and would be able to conduct trial in an impartial and objective manner and obey the law only. Moreover, even when enjoying life terms, judges could be removed if they make mistakes. Therefore, judges need only to continue developing their professional capabilities, skills and moral qualities to live up to their title. An extended term of office would ensure independent trial and provide a solution to the present situation that certain judgments should be reported for approval.

Bribery will be inhibited once reappointment of judges is no longer necessary.

Taking advantage of judges’ adjudicative experience is another great benefit of a longer or life term of judges. Adjudication requires high professional qualifications but experience also matters. The more experienced a judge is, the better he is[7]. As social relations have become increasingly complicated and laws cannot anticipate all possible circumstances, judges need experience more than ever to make the fairest judgments. Adjudication sometimes requires judges to be flexible and innovative rather than sticking to the letter of the law. Longer practice of adjudication brings more experience and therefore, a longer term of office would take better advantage of judges’ experience.

Some have argued that the extension of judges’ term of office might discourage judges from looking for further training and improving their qualifications. At the same time, it might close opportunities for younger and talent persons to pursue this career. A change in the term-based appointment of judges may solve the problem of time pressure but it is necessary to introduce a mechanism to force judges to keep learning and improving themselves. Because there are three ranks of judge title, namely Supreme People’s Court judge, intermediate judge, and primary judge, judges should be required to satisfy some certain conditions in order to move up to higher ranks within a given period of time. This would be a motivation that drives judges to continue learning and improving themselves.

The extension of judges’ term of office will also save time and money spent on complicated steps in the reappointment decision-making process, including assessing the satisfaction of standards, moral and political qualities, professional capabilities of judges, and review the quality of their adjudication reflected by the number of cases settled, number of judgments quashed, number of cases in which suspended sentence has been improperly applied, etc...[8].-



[1] The 2003 Criminal Procedure Code, Article 185.

[2] The 2003 Criminal Procedure Code, Article 244. This provision is now applicable only to provincial-level people’s courts, it is impossible for assessors to be present at appellate court hearings held by the Supreme People’s Court because Clause 3, Article 18 of the 2002 Law on Organization of People’s Courts prescribes that the Supreme People’s Court has no assessors.

[3] The 2004 Civil Procedure Code (revised in 2011), Articles 52 and 53.

[4] The 2002 Law on Organization of People’s Courts, Article 40, and the 2002 Ordinance on Judges and Assessors of People’s Courts.

[5] Pham Quy Ty, Reforming the organization and operation of people’s courts, Review of Legislative Studies, issue 7, 2005, pp. 22-27.

[6] Nguyen Quang Loc, discussing the application of percentages of judgments quashed and corrected in the emulation and commendation work of people’s courts, the Supreme People’s Court, http://www.toaan.gov.vn/.

[7] This is the reason why the Supreme People’s Court has suggested a longer period of time in service for judges in Article 64 of the draft amended Law on Organization of People’s Courts.

[8] The Supreme People’s Court’s Official Letter No. 71/TCCB of February 25, 2014, on requests for appointment and reappointment of intermediate and primary judges.

 

Không được sự đồng ý của gia đình tôi, hàng xóm vẫn trổ cửa sổ. Nếu tôi muốn kiện ra tòa án thì thủ tục như thế nào? Án phí bao nhiêu? Thời gian tiến hành bao lâu?

vi

Theo Vnepress -

Trả lời:

Theo quy định tại Điều 259 Bộ luật Dân sự 2005 về quyền yêu cầu ngăn chặn hoặc chấm dứt hành vi cản trở trái pháp luật đối với việc thực hiện quyền sở hữu, quyền chiếm hữu hợp pháp: "Khi thực hiện quyền sở hữu, quyền chiếm hữu của mình, chủ sở hữu, người chiếm hữu hợp pháp có quyền yêu cầu người có hành vi cản trở trái pháp luật phải chấm dứt hành vi đó; nếu không có sự chấm dứt tự nguyện thì có quyền yêu cầu toà án, cơ quan, tổ chức có thẩm quyền khác buộc người đó chấm dứt hành vi vi phạm”.

Như vậy, nếu có đủ căn cứ để chứng minh việc nhà hàng xóm trổ cửa sổ sang nhà bạn là trái pháp luật, gây ảnh hưởng đến đời sống sinh hoạt của gia đình mình, đã yêu cầu chấm dứt mà không có kết quả, bạn có thể khởi kiện người hàng xóm ra tòa án nhân dân cấp huyện (nơi có bất động sản) để giải quyết.

Khi khởi kiện, bạn cần lưu ý một số vấn đề sau:

Về thời hiệu khởi kiện: Theo quy định tại điểm b khoản 3 điều 159 Bộ luật Tố tụng dân sự sửa đổi bổ sung năm 2011, thời hiệu khởi kiện đối với vụ án tranh chấp này là “hai năm, kể từ ngày cá nhân, cơ quan, tổ chức biết được quyền và lợi ích hợp pháp của mình bị xâm phạm”.

Về hồ sơ khởi kiện: Theo quy định tại Điều 164, Điều 165 Bộ luật tố tụng dân sự sửa đổi bổ sung năm 2011 và theo hướng dẫn của tòa án bao gồm:

- Đơn khởi kiện (theo mẫu);

- Các tài liệu, chứng cứ chứng minh cho yêu cầu khởi kiện là có căn cứ và hợp pháp (ví dụ: hồ sơ nhà đất, ảnh chụp việc trổ cửa…);

- Chứng minh nhân dân, hộ khẩu gia đình (có chứng thực hoặc công chứng), nếu người khởi kiện là cá nhân;

- Bản kê các tài liệu nộp kèm theo đơn khởi kiện (ghi rõ số lượng bản chính, bản sao);

Bạn có thể nộp đơn trực tiếp tại tòa án hoặc gửi đến tòa án qua bưu điện. Ngày khởi kiện được tính từ ngày bạn nộp đơn tại tòa án hoặc ngày có dấu bưu điện nơi gửi (Điều 166 Bộ luật Tố tụng dân sự sửa đổi bổ sung năm 2011).

Về án phí: Theo quy định tại Điều 24 Pháp lệnh về án phí, lệ phí tòa án năm 2009 thì tranh chấp về việc trổ cửa sổ được xác định là vụ án dân sự không có giá ngạch. Theo đó, mức án phí dân sự sơ thẩm mà bạn phải nộp khi tòa án thụ lý đơn khởi kiện là 200.000 đồng (Thời hạn nộp án phí là trong thời hạn 15 ngày kể từ ngày nhận được thông báo của toà án về việc nộp tiền tạm ứng án phí).

Về thời hạn giải quyết: Điều 179 Bộ luật Tố tụng dân sự quy định như sau:

a) Đối với các vụ án quy định tại Điều 25 và Điều 27 của Bộ luật này, thời hạn là 4 tháng, kể từ ngày thụ lý vụ án;

b) Đối với các vụ án quy định tại Điều 29 và Điều 31 của Bộ luật này, thời hạn là hai tháng, kể từ ngày thụ lý vụ án.

Đối với vụ án có tính chất phức tạp hoặc do trở ngại khách quan thì Chánh án Tòa án có thể quyết định gia hạn thời hạn chuẩn bị xét xử, nhưng không quá hai tháng đối với vụ án thuộc trường hợp quy định tại điểm a và một tháng đối với vụ án thuộc trường hợp quy định tại điểm b khoản 1 Điều này.

Trong thời hạn một tháng kể từ ngày có quyết định đưa vụ án ra xét xử, tòa án phải mở phiên tòa; trong trường hợp có lý do chính đáng thì thời hạn này là hai tháng”.

Như vậy, thời hạn chuẩn bị xét xử sơ thẩm vụ án dân sự tranh chấp về trổ cửa sổ là 4 tháng kể từ ngày thụ lý vụ án. Nếu vụ án có tính chất phức tạp hoặc do trở ngại khách quan thì được gia hạn thời gian chuẩn bị xét xử thêm 2 tháng. Thời hạn mở phiên tòa là một tháng kể từ ngày có quyết định đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm, trường hợp có lý do chính đáng thì thời hạn này là 2 tháng. Như vậy, tổng thời gian muộn nhất mà tòa án phải mở phiên tòa đưa vụ án ra xét xử là 8 tháng kể từ ngày thụ lý vụ án.

Luật sư, Thạc sĩ Phạm Thanh Bìn
h

 

Kỳ án ly hôn siêu mẫu: Ngọc Thúy gửi đơn kiện chồng cũ lên toà án Mỹ

vi

(GDVN) - Trước vụ ly hôn ồn ào trong suốt 6 năm qua, mới đây người mẫu Ngọc Thúy đã chính thức làm đơn tường trình chi tiết vụ việc gửi vào tòa án Mỹ trước ngày xét xử.

Vụ ly hôn của người mẫu Ngọc Thúy và doanh nhân Nguyễn Đức An từng gây xôn xao dư luận trong suốt thời gian qua. Mặc dù vụ việc đã kéo dài 6 năm nhưng vẫn chưa đi đến hồi kết.

Vụ ly hôn này không chỉ ồn ào bởi khối tài sản khổng lồ lên đến 288 tỷ đồng mà còn kéo theo nhiều tình tiết khác ngoài vụ án. Trong đó, người mẫu Ngọc Thúy không chỉ bị tố chiếm đoạt tài sản của chồng mà cô còn bị một tờ báo cho rằng, mẹ ruột cô ngoài việc đứng về phía ông An còn tố cô có lối sống buông thả.

Người mẫu Ngọc Thúy

Mẹ ruột của Ngọc Thúy từng tố cô không có công ăn việc làm ổn định, dùng chất gây nghiện, thường xuyên gây gổ, cãi nhau với chồng và không chăm sóc con cái. Ngoài ra, bài báo còn viết cô từng có hành vi bất hiếu với chính bố mẹ đẻ mình như: chửi mắng, gọi cảnh sát đến đuổi bố mẹ ra khỏi nhà...

Trước những thông tin bất lợi được lan truyền ngập tràn trên các trang mạng, Ngọc Thúy đã lên tiếng khẳng định, đó hoàn toàn là thông tin thiếu chính xác. Và cô cũng đã gửi đơn kiện tờ báo đưa thông tin sai lệch lên Tòa án nhân dân quận Cầu Giấy – Hà Nội để được giải quyết.

Còn về vụ việc ly hôn với ông Nguyễn Đức An, cô cũng đang làm những thủ tục cần thiết để lấy lại sự công bằng cho mình và các con. Mặc dù đây là vụ việc dai dẳng và khiến cô đau lòng trong suốt 6 năm qua nhưng cô cũng quyết tâm theo đuổi đến cùng. Và mới đây, Ngọc Thúy đã gửi đơn tường trình chi tiết vụ việc cho Tòa án Mỹ.

Chi tiết toàn bộ lá đơn được Ngọc Thúy chia sẻ trên trang cá nhân. Ngọc Thúy viết: "Dẫu kết quả toà có thế nào, thì sự thật cũng cần được sáng tỏ. Đây là đơn tường trình sự việc của tôi nộp vào tòa án Mỹ sẽ được xét xử vào ngày mai:

Ngọc Thúy và con gái đang sống tại Mỹ

Tôi, Thúy Phạm, xác nhận rằng:

1. Tôi là nguyên đơn và tôi yêu cầu Tòa Án ban hành các lệnh sau:

a. Ra lệnh cho bị đơn hủy bỏ vụ kiện đang chờ xét xử tại Tòa Án Tp. HCM về Tranh Chấp Quyền Sở Hữu Tài Sản, Vụ Kiện số 78/2010/TLST DS và Vụ Kiện số 406/2011/DSST (“VỤ KIỆN TẠI VIỆT NAM”) và không được tiến hành bất kỳ hành động nào khác tại Việt Nam để cản trở [việc thực hiện] các lệnh đã tuyên trong Thỏa Thuận về việc Giải Quyết Các Vấn Đề đã được lập vào ngày 07/12/2011 (“THỎA THUẬN 2011”).

b. Cho phép tôi được gia hạn thời gian chuyển các tài sản còn lại tại Việt Nam vào một công ty tín thác cho các con.

c. Chuyển vụ việc này sang quy trình giải quyết vụ kiện trên cơ sở gia đình là trọng tâm và ra lệnh cho bị đơn phải tham dự để các bên thực hiện theo đúng THỎA THUẬN 2011.

d. Ra lệnh cho bị đơn không được chuyển nhượng, gây trở ngại, thế chấp, cất giấu hoặc thanh lý bằng cách khác bất kỳ tài sản nào tại Hoa Kỳ, bao gồm nhưng không giới hạn các tài sản sau đây:

1) 16872 Coral Cay Lane, Huntington Beach, California;

2) 39045 N. Shore Drive, Fawnskin, California, 92333;

3) 10 Shadowcast, Newport Beach, California;

4) Bất kỳ tài khoản tài chính nào được sở hữu bởi hoặc thay cho bị đơn.

e. Cho phép tôi thực hiện các bước tiếp theo để bảo đảm lệnh hạn chế đối với tài sản của bị đơn:

1) Lưu giữ bất kỳ và tất cả thông báo hoặc hồ sơ khác về các bất động sản tại Hoa Kỳ mà bị đơn có quyền lợi trong đó nhằm duy trì quyền của tôi để có thu nhập dành cho việc cấp dưỡng các con.

2) Gửi thông báo về các lệnh hạn chế về tài sản đến bất kỳ tổ chức tài chính nào tại Hoa Kỳ đang nắm giữ nguồn tài chính của bị đơn.

e. Ra lệnh cho bị đơn tiếp tục thanh toán các khoản thế chấp và thuế bất động sản đối với bất động sản tại Hoa Kỳ.

f. Ra lệnh cho bị đơn thanh toán các phí tổn và chi phí luật sư của tôi như một hình phạt.

2. Cá nhân tôi biết về các vấn đề sau đây và sẽ làm chứng về việc này khi được triệu tập.

3. Bị đơn và tôi kết hôn tại Newport Beach ngày 01/09/2006. Lúc đó tôi 26 tuổi. Bị đơn 44 tuổi. Tôi từ Việt Nam chuyển đến Newport Beach để sống với bị đơn và chúng tôi có hai con gái: Angeline Nguyễn sinh ngày 31/05/2007, Valentina Nguyễn sinh ngày 30/10/2008. Chúng tôi đã ly dị ngày 27/03/2008 tại Orange County [Quận Cam]. Sau đó bị đơn chuyển về Việt Nam.

4. Vào ngày 07/12/2011, chúng tôi cùng lập Thỏa Thuận về việc Giải Quyết Các Vấn Đề (“THỎA THUẬN 2011”) sau phiên hòa giải kéo dài 9 giờ trước Thẩm phán Sharon Chatman, tại Phòng 71 của Toà Án Cấp Cao của Quận Santa Clara. THỎA THUẬN 2011 (xem, bản sao – Phụ lục A) nêu rõ, phân chia và phán quyết về toàn bộ tài sản tại Việt Nam và Hoa Kỳ. THỎA THUẬN 2011 không quy định về việc cấp dưỡng con cái theo truyền thống. Thay vào đó, nhằm đảm bảo đạt được thỏa thuận, tôi đã đồng ý nhận 05 căn hộ Avalon ở Việt Nam thay cho khoản cấp dưỡng con cái. Phần tài sản còn lại tại Việt Nam sẽ được đưa vào một công ty tín thác để phục vụ lợi ích của các con của chúng tôi (“CÔNG TY CỦA CÁC CON”). Xem, Phụ lục A.

5. Từ đầu năm 2012, bị đơn đã tìm mọi cách để cản trở việc thực hiện THỎA THUẬN 2011. Bị đơn đã trực tiếp vi phạm các điều khoản của THỎA THUẬN 2011 và các hành động của bị đơn làm tôi không thể chuyển nhượng một số tài sản vào CÔNG TY CỦA CÁC CON.

6. Đoạn 24 của THỎA THUẬN 2011 nêu rõ: “Các Bên phải xin lệnh của tòa án tại Việt Nam phù hợp với các điều khoản và điều kiện được nêu trong Thỏa Thuận này để có thể được thực thi tại Việt Nam.” Bị đơn đang khởi kiện lại tại Việt Nam (được trình bày dưới đây) để đạt được các phán quyết của tòa án trái ngược hoàn toàn với THỎA THUẬN 2011. (Bản sao – Phụ lục B).

7. Bị đơn cũng đã tìm cách để lôi kéo mẹ tôi, đang sống tại Việt Nam, chuyển nhượng cho bị đơn phần bất động sản khoảng 1.000.000,00 USD. Tài sản này theo lệnh của toà phải được chuyển vào CÔNG TY CỦA CÁC CON.

Hai con gái của Ngọc Thúy và Nguyễn Đức An

QUÁ TRÌNH THỰC HIỆN CÁC HÀNH VI CỦA BỊ ĐƠN

8. Trong vòng 6 năm, bị đơn đã không tuân theo các lệnh của tòa và đã qua mặt tòa án bằng cách nộp hồ sơ giả mạo và khai man. Bị đơn nhiều lần tìm cách đạt được những kết quả tốt hơn tại tòa án Việt Nam về các vấn đề đã được quyết định tại California. Bị đơn đã có được quyết định ly dị vào ngày 20/11/2007 (“Bản Án 2007”) tại Orange County [Quận Cam], theo đó quyết định bị đơn sở hữu toàn bộ tài sản, bao gồm các tài sản riêng của tôi và ấn định khoản cấp dưỡng con cái dưới mức quy định. Bản Án 2007 đã bị hủy bỏ vào ngày 26/08/2009 bằng một thỏa thuận, vì Quyết Định đó không hợp lý và được thực hiện bằng cách gian lận.

9. Vào ngày 11/03/2010, bị đơn đã khởi kiện dân sự về tranh chấp tài sản tại Việt Nam (“VỤ KIỆN TẠI VIỆT NAM”), theo đó bị đơn đính kèm Bản Án 2007 đã bị bác bỏ (đã mất hiệu lực), tuyên bố một cách giả dối rằng Quyết Định đó có hiệu lực và rằng tòa án Orange County [Quận Cam] đã phán quyết bị đơn được sở hữu tất cả tài sản mà tôi đang đứng tên tại Việt Nam. Việc khởi kiện này đã vi phạm lệnh của phía tòa Orange County [Quận Cam] ngăn cản cả hai bên không được thực hiện bất kỳ hành động nào để chuyển nhượng tài sản tại Việt Nam.

10. Bị đơn đã cản trở tôi thực hiện theo THỎA THUẬN 2011. THỎA THUẬN 2011 yêu cầu tôi chuyển nhượng toàn bộ tài sản do tôi hoặc thành viên gia đình tôi đứng tên vào CÔNG TY CỦA CÁC CON trong vòng 30 ngày.

Tài sản mà tôi được tòa ra lệnh chuyển nhượng gồm: 1) 04 căn hộ Sailing Tower tại Tp. HCM; 2) 05 biệt thự Sea Links tại Tp. Phan Thiết, Việt Nam; 3) biệt thự số N4-5 tại Tp. HCM; 4) lô đất tại Tp. Vũng Tàu; 5) 31% cổ phần trong Công ty Sao Mai tại Tp. Vũng Tàu; 6) VW Beetle 2007 và 7) Vespa 2007 màu vàng. Tôi đã không thể thực hiện đầy đủ việc này do các hành vi của bị đơn nên tôi yêu cầu gia hạn thời gian. Bị đơn từ chối không làm việc với tôi để thành lập CÔNG TY CỦA CÁC CON.

Luật sư của tôi đã gửi các thư điện tử và nhiều thư khác yêu cầu bị đơn cùng hợp tác, vào ngày 17/01/2012 luật sư của bị đơn đã chấp thuận về “việc gia hạn để ngỏ không hạn chế” để chúng tôi chuyển nhượng tài sản. Vào ngày 21/05/2012, bị đơn đã chấm dứt việc gia hạn. Vào tháng 07/2012, với sự giúp đỡ của một hãng luật do tôi thuê tại Việt Nam, cuối cùng tôi đã có thể thành lập CÔNG TY CỦA CÁC CON. Cũng vào tháng 07/2012, tôi đã chuyển nhượng biệt thự số N4 và N5 vào công ty.

11. Sau đó tôi yêu cầu mẹ tôi chuyển nhượng 05 biệt thự Sea Link Golf và Country Club nằm tại Tp. Phan Thiết, Việt Nam (“Các Biệt Thự Sea Link”) cho tôi để tôi có thể chuyển các biệt thự này vào CÔNG TY CỦA CÁC CON. Bà ấy đã từ chối. Vào mùa thu năm 2012, tôi được biết rằng bị đơn đã chỉ dẫn mẹ tôi từ chối [chuyển nhượng].

12. Vào giữa tháng 09/2012, tôi đáp máy bay về Việt Nam để trực tiếp nói chuyện với mẹ tôi. Bà ấy đã đồng ý chuyển nhượng Các Biệt Thự Sea Link vào CÔNG TY CỦA CÁC CON. Vào ngày tiếp theo tôi tình cờ nghe mẹ tôi nói chuyện với bị đơn qua điện thoại (mẹ tôi đã gọi tên của bị đơn), và nói với bị đơn rằng, bà sẽ thực hiện mọi việc theo yêu cầu của bị đơn.

Sau khi gác máy điện thoại, mẹ tôi đã từ chối chuyển nhượng Các Biệt Thự Sea Link. Sau đó ba tôi đã ra tối hậu thư, buộc tôi đưa 02 con gái về Việt Nam cho bị đơn và phải liên lạc với bị đơn nếu tôi không muốn cuộc sống của mình bị hủy hoại và dính líu thêm vào việc kiện tụng.

Ba tôi cũng bảo tôi rằng, mẹ tôi chỉ chuyển nhượng Các Biệt Thự Sea Link nếu có lệnh của tòa án. Bị đơn biết rằng tôi không thể đưa cho mẹ tôi xem lệnh của tòa án vì THỎA THUẬN 2011 đã được niêm phong và các luật sư được lệnh không gửi bảo sao cho bất kỳ bên nào.

Tất cả thành viên trong gia đình tôi thừa nhận rằng trước đây đã họp với bị đơn tại nhà, và rằng mọi người sẽ cùng hợp tác với bị đơn để gây xáo trộn cuộc sống của tôi tại Hoa Kỳ.

13. Khi tôi quay về Hoa Kỳ, tôi đã trình đơn thỉnh nguyện mở niêm phong THỎA THUẬN 2011. Thẩm phán Chatman đã mở niêm phong THỎA THUẬN 2011 và biên bản phiên tòa để bảo vệ tôi và hai con gái của tôi khỏi cơn bão truyền thông do bị đơn gây ra.

Tôi bắt đầu bị đe dọa giết chết lẫn những lời lẽ đe dọa hung hăng khác. Các con của tôi có nguy cơ bị bắt cóc. Bị đơn đã đưa một phóng viên Việt Nam đến California để đồng hành với bị đơn đến tham dự phiên giải quyết tranh chấp theo yêu cầu ngày 28/11/2011. Bị đơn thông báo với vị thẩm phán tạm thời rằng phóng viên này là một người bạn theo hỗ trợ.

Một bài báo đã được tung ra hai ngày sau đó tường trình đầy đủ thông tin của phiên đàm phán này. Bị đơn cũng đưa phóng viên này đến tham dự phiên hòa giải diễn ra suốt ngày 07/12/2011, nhưng tại đây Thẩm phán Chatman đã ra lệnh cho chấp hành viên của tòa đưa phóng viên này ra khỏi phòng xử án và đóng cửa phiên giải quyết tranh chấp.

14. THỎA THUẬN 2011 yêu cầu bị đơn “ngay lập tức hoãn lại các thủ tục khiếu kiện” tại Việt Nam có liên quan đến tôi hoặc bất kỳ tài sản nào trong THỎA THUẬN 2011.

Vào tháng 01/2012, bị đơn đã khởi kiện lại VỤ KIỆN TẠI VIỆT NAM (Bản sao – Phụ lục B). Bị đơn đã lôi mẹ tôi vào VỤ KIỆN TẠI VIỆT NAM và hiện nay họ đều thuê chung một luật sư.

Tôi tin rằng bị đơn đang trả phí để luật sư này đại diện cho mẹ tôi. Vào ngày 16/10/2012, mẹ tôi nộp một bản khai trong đó trình bày sai lệch rằng toàn bộ tài sản tại Việt Nam là của bị đơn. Rõ ràng rằng bị đơn đang hợp tác với mẹ tôi như bản khai của mẹ tôi đã nêu rõ “Đây cũng là mong muốn của Ông Nguyễn Đức An.”

15. Vào ngày 08/01/2013, tòa án Việt Nam đã ra “thông báo khởi kiện” yêu cầu tôi phản hồi về khiếu nại của bị đơn rằng Bản Án 2007 có hiệu lực và rằng toàn bộ tài sản nêu trong THỎA THUẬN 2011 sẽ được chuyển vào CÔNG TY CỦA CÁC CON, bao gồm các tài sản đã được phán quyết giao cho tôi.

16. Vào tháng 07/1013, tôi đã xuất hiện và trình cho tòa án Việt Nam bản sao của THỎA THUẬN 2011. Tôi đã thuê một biên dịch viên Việt Nam dịch THỎA THUẬN 2011 để nộp tại Việt Nam.

Vào ngày 20/07/2013, bị đơn yêu cầu áp dụng lệnh khẩn cấp tạm thời trong VỤ KIỆN TẠI VIỆT NAM để ngăn cản tôi quay về Hoa Kỳ với hai con gái của tôi.

17. Vào ngày 09/08/2013, bị đơn có mặt tại tòa án Việt Nam cùng với mẹ tôi và khai rằng THỎA THUẬN 2011 không thể thi hành.

18. Vào ngày 23/08/2013, mẹ tôi nộp thêm một bản khai cam kết sẽ chuyển tài sản do bà đứng tên cho bị đơn.

19. Bị đơn tiếp tục liên lạc với giới truyền thông để tung ra những thông tin sai lệch về tôi và vụ ly dị của chúng tôi. Điều này chắc chắc dẫn đến hậu quả rằng các công ty đã bán Các Biệt Thự Sea Link và các bất động sản khác cho tôi từ chối thực hiện các thủ tục cần thiết để tôi có thể chuyển tài sản vào CÔNG TY CỦA CÁC CON do lo sợ gặp rắc rối với vụ kiện tại Việt Nam.

20. Tôi đã không thể chuyển nhượng các tài sản sau đây vào CÔNG TY CỦA CÁC CON vì lý do sau đây:

a) Các căn hộ Sailing Tower (Sailing Towers đang trong quá trình xin cấp giấy chứng nhận cho bất động sản vì chưa có đầy đủ quyền sở hữu đất, do đó không thể cấp đầy đủ các quyền sở hữu cho tôi vào thời điểm này).

b) 2007 Volkswagen Beetle (bị đơn đã sở hữu tài sản này tại Việt Nam).

c) Vespa 2007 màu vàng (em trai tôi đã sở hữu tài sản này bằng cách sử dụng các giấy tờ giả mạo).

d) 31% cổ phần trong Công ty Sao Mai tại Tp. Vũng Tàu (thiếu sự phản hồi và thông tin từ phía bị đơn).

e) Lô đất tại Tp. Vũng Tàu (thiếu sự phản hồi và thông tin từ phía bị đơn liên quan đến các vấn đề về thuế và phí chuyển nhượng).

21. Tôi cần bị đơn hợp tác với tôi để thực hiện theo THỎA THUẬN 2011 và tiến hành việc chuyển nhượng. Thay vào đó, bị đơn chỉ chăm chăm vào việc chống đối, cản trở và phá hỏng mọi nỗ lực của tôi.

Khó khăn trong quá trình chuyển nhượng là do các tài sản này nằm tại Việt Nam và việc chuyển nhượng phải tuân theo pháp luật Việt Nam và các thủ tục hành chính tại đây, đồng thời phải đóng các khoản thuế và phí.

Không ai trong chúng tôi biết rằng sẽ có những vấn đề nào liên quan đến khi chúng tôi lập một thỏa thuận được gọi là THỎA THUẬN 2011. Tôi đã tốn kém nhiều thời gian và tiền bạc để tìm cách chuyển nhượng các tài sản này. Tôi đề nghị Tòa Án ra lệnh gia hạn thêm thời hạn chuyển nhượng tài sản cho đến khi bị đơn hủy bỏ VỤ KIỆN TẠI VIỆT NAM và chấm dứt hành vi phá hỏng mọi nỗ lực của tôi.

QUÁ TRÌNH GÂY BẠO LỰC GIA ĐÌNH

22. Vào ngày 01/06/2008, bị đơn đã đánh, tát vào mặt tôi và ấn tôi xuống đất trong phòng khách sạn tại Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam, trong khi tôi đang mang thai 5 tháng. Bị đơn đã làm trầy xước và làm bầm má và cổ tôi khi đang cố bóp cổ tôi. Xem giấy khám sức khoẻ mô tả tổn thương thể chất do “bị bạo hành” (Bản sao – Phụ lục C).

23. Bị đơn tiếp tục dựng lên những câu chuyện truyền thông mà bị đơn biết rằng sẽ tạo ra sự căm ghét, sẽ gây phiền toái và nguy hiểm cho tôi và các con. Thực chất đây chỉ là mưu đồ và sự thù hằn dai dẳng. Hiện nay tôi không biết làm cách nào để dứt ra khỏi tình trạng bị lôi kéo vào việc kiện tụng của bị đơn trong quãng thời gian còn lại trong cuộc đời tôi. Tôi chỉ mong muốn có được khoản cấp dưỡng cho các con gái của tôi và kết thúc vụ việc này.

Ngọc Thúy bên người chồng mới, cũng chính là luật sư của cô

PHÍ LUẬT SƯ

24. Tôi đã gánh chịu các chi phí và phí tổn đáng kể từ khi có THỎA THUẬN 2011 do bị đơn liên tục tìm mọi cách để cản trở [việc thực hiện] thỏa thuận này.

Ngoài ra, bị đơn còn vi phạm đoạn 22 của THỎA THUẬN 2011 trong đó có nêu: “Các điều khoản và điều kiện được nêu trong Thỏa thuận này sẽ được lập thành bản Phán Quyết, và Các Bên sẽ hợp tác cùng nhau trong việc soạn thảo và ký kết các văn bản cần thiết để thực hiện theo phán quyết cuối cùng trong vụ kiện này”.

Bị đơn đã từ chối ký các văn bản về phán quyết và tôi buộc phải nộp đơn đề nghị lập phán quyết. Bị đơn đã không xuất hiện tại cả hai phiên tòa. Chúng tôi vẫn chưa có phán quyết vì chi phí xin lệnh để lập phán quyết rất cao nếu lệnh đã được niêm phong và bị đơn từ chối hợp tác.

25. Tôi đề nghị tòa ra lệnh cho bị đơn thanh toán toàn bộ chi phí và phí tổn mà tôi đã gánh chịu từ ngày 07/12/2011. Bị đơn có nguồn tiền để thanh toán các chi phí này. THỎA THUẬN 2011 xác nhận rằng tài sản nằm tại 16872 Coral Cay Lane, Huntington Beach, California và 39045 N. Shore Drive, Fawnskin, California và các tài khoản tại Ngân hàng Ironstone là tài sản riêng của bị đơn.

Bị đơn còn được phán quyết hưởng tất cả thu nhập từ việc bán 42 Pelican Point, Newport Beach, (7 triệu USD theo hồ sơ thuế lợi tức 2008 của bị đơn). Theo THỎA THUẬN 2011, tôi cũng từ bỏ các quyền lợi tại 10 Shadowcast, Newport Beach, California. Theo sự hiểu biết của tôi, bị đơn vẫn đang sở hữu:

• 16872 Coral Cay Lane, Huntington Beach, California (Bản sao – Phụ lục D là Giấy chủ quyền [bất động sản] đề ngày 08/06/2005 và kết quả tìm kiếm Zillow cho thấy giá thị trường hiện hành theo ước tính là 3.457.247,00 USD).

• 39045 N. Shore Drive, Fawnskin, California (Bản sao – Phụ lục E là kết quả tìm kiếm Zillow cho thấy giá thị trường hiện hành theo ước tính là 1.999.814,00 USD và rằng tài sản đã được bán lần cuối vào năm 1997).

Trong khi đó bị đơn không sở hữu tài sản tại 10 Shadowcast, Newport Beach, California (chị của bị đơn đang sở hữu). Theo sự hiểu biết của tôi, bị đơn đã thực hiện thanh toán khoản trả trước 1 triệu đô la Mỹ cho bất động sản này và có quyền lợi hợp lý trong tài sản đó. (Bản sao – Phụ lục J là kết quả tìm kiếm Zillow cho thấy giá thị trường hiện hành theo ước tính là 2.678.037 USD).

Bị đơn nhận được các khoản thanh toán hàng tháng từ việc bán quyền lợi trong Paddy Murphy Inc., là công ty hiện sở hữu một câu lạc bộ tên “Ecstasy Theatres” ở Nam California (thanh toán 1 triệu USD trên 10 năm) theo bản khai chi phí và thu nhập 2010 của bị đơn. Năm 2010 các khoản thanh toán đó là 9.569 USD/tháng. Bản sao – Phụ lục F.

Tôi xác nhận bằng trách nhiệm pháp lý theo quy định của pháp luật Bang California rằng những nội dung nêu trên hoàn toàn đúng và chính xác.

Tháng 12/2013.

Đã ký

Thúy Phạm

Gia đình hạnh phúc của Ngọc Thúy hiện tại
 
Online Support
  • Legal counseling
    lawyer.hanoi lawyer.hanoi@yahoo.com
  • Advice Criminal
    tuvanhinhsu.qtclaw qtc.law@hotmail.com
  • Civil Consultants
    lawyer.hanoi lawyer.hanoi@yahoo.com
  • Business Advisory
    tuvandoanhnghiep.qtclaw qtc.law@hotmail.com
  • Land-Consulting Project
    tuvandatdai.qtclaw qtc.law@hotmail.com
  • Labor Consultant
    tuvanlaodong.qtclaw qtc.law@hotmail.com
  • Advice on Marriage & Family
    tuvanhonnhangiadinh.qtclaw qtc.law@hotmail.com
  • Sports Consulting
    tuvanthethao.qtclaw qtc.law@hotmail.com
  • Hotline: 0936780088
All Videos Reloaded3

Giá vàng
ĐVT: tr.đ/lượng
Loại Mua Bán
Loại Mua Bán
SBJ 45,080 45,230

SBJ 46,200 46,400

Tỷ giá
USD 21.011
GBP 34.591
HKD 2.776
CHF 23.850
JPY 275.94
AUD 22.295
CAD 21.256
SGD 16.959
EUR 29.651
NZD 17.188
Bat Thái Lan 805
Counting Visitors
000487261
TodayToday54
YesterdayYesterday78
This WeekThis Week224
This monthThis month1001
Guests 1